[email protected]

Tâm sự Tuổi trẻ

Gala Hà Nội (ngày 3 tháng 8 năm 2014)

Trích đoạn bài chia sẻ của Ngô Thùy Ngọc Tú,
khách mời cho phần Tâm Sự Tuổi Trẻ tại Gala VietAbroader tại Hà Nội (ngày 3 tháng 8 năm 2014).

Tôi rất xúc động được chia sẻ với các bạn hôm nay. Mọi việc như mới ngày hôm qua, tôi 18 tuổi cùng các anh chị tổ chức Hội thảo Du học VietAbroader (VA) 2005 lần đầu tiên. Vậy mà đã qua 10 năm và VA đã xây dựng được một cộng đồng lớn hơn tất cả những gì tôi và các anh chị có thể hình dung được vào năm 2005.

Cuối tuần vừa qua, tôi có tham dự chương trình Hackathon Vietnam 2014 được tổ chức bởi quĩ đầu tư Formation 8 và 5Desire tại ĐH Bách Khoa. Tại đây, một bạn sinh viên đã đặt câu hỏi với các nhà đầu tư về điểm yếu của sinh viên Việt Nam. Câu hỏi này khá thú vị, nhưng tôi đi bao nhiêu nước, thì hình như chỉ thấy các bạn VN thường hay hỏi câu này ở các diễn đàn, hội thảo. Sau đó, tôi có cuộc trò chuyện nhanh với các nhà đầu tư thì mọi người đều đồng ý rằng tâm lý như thế, một phần đúng là khiêm tốn và ham học hỏi, nhưng ngược lại, sẽ tạo ấn tượng người trẻ VN không thực sự tự tin vào chính mình.

Tôi kể câu chuyện này với các bạn hôm nay bởi vì các bạn là những tài năng của VN và các bạn sẽ ở vị trí dùng tài năng của mình để thể hiện với thế giới và sau đó là để đóng góp một phần cho đất nước.

Tháng 3/2014, tôi đến thăm trường ĐH Technion ở Israel và được nghe về câu chuyện IBM. Năm 1971, Giáo sư Josef Raviv, Giáo sư Alfred Inselberg và David Cohen là những người Israel đầu tiên đặt nền móng cho sự phát triển của ngành công nghệ ở Israel với việc thành lập viện nghiên cứu đầu tiên của IBM tại Israel. “Nếu Josep tiếp tục ở lại Mỹ, tôi tin rằng ông ấy sẽ vào một vị trí rất quan trọng của IBM” – Eettie Gilead, người làm việc trực tiếp với Raviv trong 15 năm tại IBM đã nói – “Nhưng thay vào đấy, ông đã chọn con đường trở về và sống ở Israel. Ông đã đến rất nhiều đất nước để phỏng vấn người Israel ở nước ngoài để thuyết phục họ tham gia viện nghiên cứu.”
Quay lại câu chuyện của VA, chúng ta đã vừa nói đến ý nghĩa của VA và tại sao VA vẫn cần tiếp tục tồn tại và phát triển. Theo tôi, đó là vì VA không chỉ là những hội thảo, những sự kiện, mà còn là một cộng đồng các bạn trẻ VN tài năng và sự gắn kết ngày hôm nay sẽ là những bước đầu cho những công trình mà chúng ta ngày hôm nay vẫn chưa thể tưởng tượng được.

Tôi chúc các bạn có những kỷ niệm đẹp với VA và có những cuộc hành trình thú vị trong cuộc sống. Sau đây, tôi xin chia sẻ một bài thơ nhỏ về Hà Nội tặng các bạn đã và đang du học.

Lâu lắm rồi em mới nghe
Nhiều tiếng Việt đến thế
Vì đã từ khi nào
Ngay cả ngôn ngữ yêu của em
Đã không còn là tiếng Việt

Lâu lắm rồi em mới thấy lại
Những cảnh đó, xe đó
Tuổi trẻ thời học trò
Bún chả, nem chua
Bờ hồ, Cafe Cộng
Sinh viên bao lãng mạn
Em, người Việt Nam lúc ấy

Đã đi qua
Bao mảnh đất lạ
Bao chuyến bay, tuyến xe, chặng đường
Đã đi qua
Bao lần pack đồ đợi nhà
Lòng nôn nao về một nhà, điến đến còn vô định
Em, không còn chi là người con Việt
Là thế giới rộng
Là một điểm nhỏ trong muôn vàn moc xinh treo ngoe
Nhưng cũng là một cơn sóng lan tỏa

Em bé nhỏ, không nhà, vẫn chạy
Quanh hàng phố sớm khua
Bác xe ôm vui tính vẫn bảo
Phố Thìn ngon, người lao động đâu vào

Thương lắm, Việt Nam ơi.

Gala TP.HCM (ngày 10 tháng 8 năm 2014)

Trích đoạn bài chia sẻ của Trần Bá Khôi Nguyên,
khách mời cho phần Tâm Sự Tuổi Trẻ tại Gala VietAbroader tại TP.HCM (ngày 10 tháng 8 năm 2014).

Kính chào quý vị khách mời, nhà tài trợ, bạn bè, và đại gia đình VietAbroader thân mến,
Khi tôi nhận được thư mời làm diễn giả cho buổi Gala ngày hôm nay, xin được thú thật là lúc đầu tôi đã từ chối, vì thứ nhất, tôi không nghĩ mình đã đóng góp nhiều cho VietAbroader, không tài giỏi, và không có khả năng truyền cảm hứng như vài anh chị khách mời ở đây. Lý do thứ hai, tôi không biết mình nên nói những gì.

Kỳ Bình, một thành viên ban tổ chức của Gala hôm nay có nói với tôi rằng tôi có thể tham khảo những bài diễn văn ở buổi lễ tốt nghiệp của những trường Đại học Mỹ, đặc biệt là bài diễn văn nổi tiếng của Steve Jobs ở đại học Stanford. Có một điều mà tôi chưa nói với bạn đó lúc đó, đó là, khác với rất nhiều người, tôi không thích bài diễn văn của Steve Jobs. Thật ra nói như thế cũng không hoàn toàn chính xác. Nói một cách công bắng hơn, tôi chưa từng thích bất cứ bài diễn văn tốt nghiệp Đại học nào cả.

Đối với tôi, đó là một công việc rất khó, gần như bất khả thi, để một người tôi chỉ biết qua báo chí, một người không biết tôi là ai, tôi có những đam mê hoài bão gì, có thể truyền cảm hứng cho không chỉ riêng tôi, mà còn cho hàng trăm hàng ngàn những con người cũng hoàn toàn xa lạ khác. Tôi may mắn hơn Steve Jobs ở buổi Gala hôm nay khi tôi đã có hân hạnh được biết, được cùng làm việc với những thành viên rất ưu tú của VietAbroader trong 4 năm qua. Nhưng nếu Steve Jobs, một trong những nhà lãnh đạo xuất sắc nhất thời gian gần đây, không thể truyền cảm hứng cho tôi, thì làm sao tôi có thể nghĩ rằng tôi, một anh chàng mới 24 tuổi chưa có đóng góp gì nổi bật, có thể truyền cảm hứng cho các bạn, những người thậm chí còn giỏi hơn tôi và đáng để tôi học hỏi?

Tôi không mong muốn sẽ truyền cảm hứng cho các bạn qua bài diễn văn này. Tôi chỉ hy vọng có thể chia sẻ với các bạn những người đã truyền cảm hứng cho tôi, và tôi tin sẽ, và thậm chí là đã truyền cảm hứng cho các bạn.

Ở đây có những bạn nào đã tham gia Hội thảo Du học? Những bạn nào đã tham gia Hội thảo Kinh doanh? Hội thảo Nghề nghiệp? Khi tham gia những dự án đó, ai là người truyền cảm hứng cho các bạn nhiều nhất? Tôi từng tham gia tổ chức Hội thảo Du học TP HCM năm 2010, và hội thảo đó chúng tôi đã may mắn mời được rất nhiều những vị khách mời có những thành tích học tập và hoạt động xã hội xuất sắc, và có nhiều người trong số họ nói chuyện rất hay. Nhưng rất làm lạ là khi tôi hỏi một vài bạn trong ban tổ chức họ nhớ đến ai nhất, thì không một vị khách mời nào được nhắc đến. Trái lại, những người được nhắc đến nhiều nhất lại chính là những bạn học sinh tham gia hội thảo. Một bạn trong ban tuyển chọn (Delegate Relations) đã chia sẻ với tôi bạn ấy rất mệt khi phải trả lời hàng trăm email mỗi ngày vào tuần lễ trước hội thảo, nhưng bạn ấy vẫn cố gắng làm vì khi đọc đơn tham gia, bạn ấy có thể thấy được ở những bạn nộp đơn tham gia khát vọng ham học hỏi, khát vọng muốn được tham gia hội thảo không phải chỉ để đi du học, mà còn để dùng những kiến thức học được ở nước ngoài đóng góp cho cộng đồng. Có một bạn học sinh đã phải thức dậy lúc 1 giờ sáng để bắt kịp chuyến xe buýt từ Vĩnh Long lên TP tham gia hội thảo.

Còn một bạn trong ban chương trình thì chia sẻ với tôi rằng bạn ấy dù phải bỏ cơm, mất ngủ để làm việc với khách mời nhưng bạn ấy vẫn hào hứng làm vì bạn thấy những thông tin mà khách mời muốn chia sẻ hay quá. Những thông tin ấy lúc bạn đó nộp đơn đi du học bạn chưa được biết, nhưng bạn không lấy chuyện đó làm tiếc, mà trái lại, bạn càng thêm quyết tâm xây dựng chương trình thật hay để các bạn học sinh lứa sau có thể học hỏi thêm được những kinh nghiệm, kiến thức đó.

Vậy, người đầu tiên mà tôi nói đã truyền cảm hứng cho tôi và các bạn của tôi, cũng như tôi tin đã và sẽ tiếp tục truyền cảm hứng cho các bạn, chính là những người mà các bạn đã, đang, và sẽ tiếp tục giúp đỡ. Việc này không chỉ gói gọn trong phạm vi dự án VietAbroader, mà tôi nghĩ còn trong tất cả những gì các bạn làm.

Tôi xin kể một câu chuyện nhỏ. Tuần trước tôi có vinh hạnh được mời tham gia retreat cùng ban tổ chức Hội thảo Hướng nghiệp VACC 2014 tại Nha Trang. Trên đường về chúng tôi được biết có một bạn tham gia hội thảo và vừa được nhận vào làm ở công ty yêu thích của bạn, công ty Dale Carnegrie. Bạn đã chia sẻ trên nhóm facebook của hội thảo rằng khi phỏng vấn xin việc, bạn đã áp dụng những kỹ năng bạn học được từ buổi huấn luyện và bạn tin rằng những kỹ năng đó đã giúp bạn có được công việc mong muốn. Dĩ nhiên chúng tôi biết những gì bạn đạt được là phần lớn do công sức của chính bạn, nhưng khi đọc những dòng đó chúng tôi không khỏi cảm thấy vui vui xen lẫn một chút tự hào. Và trong niềm vui đó, bạn Tâm trưởng ban tổ chức đã rất hào phóng mời cả đoàn một chầu trà đá.

Người thứ hai mà tôi nghĩ có thể giúp các bạn có thêm cảm hứng, không ở đâu xa. Xin các bạn hãy nhìn về bên trái hội trường. Xin các bạn hãy nhìn bên phải. Tất cả những người có mặt ở buổi Gala hôm nay đều là những người đã, đang, và sẽ tiếp tục truyền cảm hứng cho các bạn. Những thành viên VietAbroader các bạn đã gắn bó làm việc chung, và những người bạn, những người đồng nghiệp ở những tổ chức, công ty khác, chính là những người có nhiều cơ hội và xứng đáng truyền cảm hứng cho các bạn nhất. Khi làm khách mời cho hội thảo du học VASAC 2012, tôi rất ấn tượng với bạn Quỳnh Anh, trưởng ban nội dung, vì bạn rất tỉ mỉ và chỉn chu trong từng việc bạn làm. Và năm nay, khi ra tham gia hội thảo du học VASAC Dà Nẵng, tôi cũng một lần nữa rất ấn tượng với ban tổ chức, khi đến những việc rất nhỏ như cái ghế nào có nhiều bụi đều được các bạn yêu cầu khách sạn đổi. Khi tôi hỏi ra thì được biết các bạn đều đã được rèn luyện sự cầu toàn đó từ bạn Quỳnh Anh. Hay xin lấy hội thảo hướng nghiệp năm nay với bạn Quang Minh, trưởng ban hậu cần. Rất tiếc Quang Minh không có mặt ở buổi Gala hôm nay, nhưng các bạn trong ban tổ chức khi nhắc đến Minh đều dùng một biệt danh rất manly, đó là “người đàn ông đảm đang,” vì bất cứ chuyện gì liên quan đến việc ăn ở đi lại của nhóm, hay việc in ấn, địa điểm của hội thảo Minh đều tất bật lo lắng. Tất cả những điều đó, những con người đó, hành động đó tôi tin đã truyền cảm hứng cho các bạn qua từng ngày làm việc, từng buổi meeting, từng giờ mất ngủ, từng buổi bấn loạn cãi lộn ùm xèo, chứ không phải một bài diễn văn 15 phút của một người các bạn chỉ biết sơ sơ.

Hai con người mà tôi nói ở trên, cho dù họ có khả năng kỳ diệu cách mấy, cũng không thể truyền cảm hứng cho các bạn nếu thiếu người thứ ba. Người thứ ba này, để tìm, tôi sẽ không đề nghị các bạn quay sang trái hay quay sang phải nữa, mà tôi muốn lần này các bạn hãy nhìn vào chính bên trong các bạn. Chính các bạn là nhân tố cuối cùng để truyền cảm hứng cho bản thân mình. Cho dù trên đời này còn nhiều vấn đề, nhiều con người cần các bạn giúp đỡ, cho dù các đồng nghiệp, bạn bè của các bạn có tài giỏi, đáng ngưỡng mộ thế nào, nếu bản thân các bạn không muốn hành động, không muốn giúp đỡ và được giúp đỡ, không muốn học hỏi và truyền đạt kinh nghiệm kiến thức, không muốn cho đi và nhận lại, thì không ai có thể truyền cảm hứng cho các bạn. Sứ mệnh của VietAbroader là Empowering Vietnamese Youth, và trong từ điển chữ empower có nghĩa là cho quyền, chứ không phải tạo quyền. Không ai có thề cho các bạn quyền học hỏi, quyền đóng góp ngoại trừ các bạn. Không phải tôi, và mặc dù tôi rất khâm phục anh Khoa, anh Việt, anh Thắng, chị An, anh Henry, hay những anh chị khách mời khác, nhưng tôi cũng không tin các anh chị ấy có khả năng truyền cảm hứng cho các bạn nếu như các bạn không muốn được truyền cảm hứng.

Ở trên tôi có nói tôi không nghĩ tôi có khả năng truyền cảm hứng cho các bạn, và tôi không nghĩ tôi đã làm được khác hơn trong bài nói này. Nếu sau buổi Gala này các bạn không nhớ tôi đã nói gì, hay thậm chí không nhớ tôi là ai hay tôi có lên phát biểu hay không, điều đó không quan trọng. Nếu các bạn nhớ đến những con người các bạn sẽ giúp đỡ, phục vụ, những người cùng làm việc với các bạn qua các dự án, và bản thân các bạn, thì tôi đã rất lấy làm tự hào và phần trình bày hôm nay của tôi đã rất thành công rồi.

Xin cảm ơn và xin kính chào các bạn.